Câu chuyện Con Cá, Cần Câu, Người ăn xin và bài học cuộc sống
VNTAMSU.COM Ngày xưa tại một làng chài nọ, có một thanh niên chuyên
nghề đi câu cá kiếm sống để nuôi vợ con, trên đường về thấy một người ăn xin
hình như đã đói khát năm ba ngày, với vẻ mặt tiều tụy khốn khổ. Chàng thanh
niên thương tình, bắt trong giỏ cá của mình vừa đi câu về, cho người ăn xin một
con cá.
Người ăn xin đã nướng ăn và tạm thời qua cơn đói khát.
Chàng thanh niên về đến đầu xóm vui vẻ kể lại câu chuyện mình đã làm được một
việc thiện ích để cứu một người hoạn nạn. Khi nghe nói như thế, anh bạn hàng
xóm lắc đầu và nói rằng, việc làm của anh như vậy chưa chắc là đã giúp cho người
kia sống tốt hơn. Cho con cá chỉ là bước đầu để giúp người kia qua cơn đói
khát, đó là điều tốt, nhưng cậu hãy nên cho người ăn xin cái cần câu, để ông ta
tự mình đi câu kiếm sống hằng ngày mới được.
Ngày hôm sau chàng thanh niên đó rủ thêm anh bạn hàng xóm
cùng đi câu cho vui để có người tâm sự chuyện trò. Khi trở về, hai người gặp lại
người ăn xin kia đang nằm chèo queo bên vệ đường với vẻ mặt hốc hác. Chàng
thanh niên thấy thế tội nghiệp quá, liền cho người ăn xin cá và anh hàng xóm
thì cho người ăn xin cái cần câu.
Cả hai trên đường đi về nhà trong tâm trạng hân hoan vui
vẻ vì đã làm được một việc thiện ích. Trong lúc hai người đang hào hứng bàn tán
sôi nổi về việc nên cho con cá hay cái cần câu, thì họ lại gặp một người đi đường
khác, liền kể sự việc cho người đó nghe và mong rằng anh ta góp ý dùm. Anh bạn
này lại lắc đầu nói như thế là không được hoàn mỹ cho lắm.
Các cậu làm như vậy vẫn chưa là giải pháp tốt nhất. Cho
người ăn xin con cá hoài thì họ sẽ ỷ lại mà không chịu siêng năng làm việc? Còn
cho họ cái cần câu rồi mà không chỉ cho ông ta, cách câu như thế nào để ông ta
câu được nhiều cá. Nếu như vậy sẽ không giúp người đó thể hiện lòng tự trọng và
tích cực siêng năng làm việc để kiếm miếng ăn.
Cuối cùng ba người cùng kết bạn với nhau và ngày hôm sau
cả ba người cùng tiếp tục đi câu cá. Khi trở về, ba người vẫn gặp người ăn xin
đang nằm cheo queo, bỏ chiếc cần câu nằm kế bên. Chàng thanh niên trẻ nhất, lại
tiếp tục cho người ăn xin cá, còn anh bạn hàng xóm sửa lại cái cần câu, anh bạn
mới thì nói về phương pháp câu cá một cách chi tiết và tỉ mỉ, từ mắc mồi câu
cho đến phương pháp câu từng loại cá….
Lần này có khác hơn, cả ba trở về trong tâm trạng đầy phấn
khởi lạc quan, tin chắc rằng từ nay trở về sau người ăn xin sẽ không còn sợ bị
chết đói nữa. Trên đường đi về ba người lại gặp ông già thông thái, một người từng
trải nghiệm và đã gắn bó cả cuộc đời với nghề đi câu, cả ba hào hứng kể lại câu
chuyện người ăn xin.
Nhà thông thái ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu nói: “Các cậu
đã làm những việc như thế rất hợp đạo làm người, thế nhưng ta vẫn nghĩ người ăn
xin kia vẫn bị đói khát như thường, vì quan niệm sống của họ quá thiển cận và
bi quan. Và chắc chắn người ăn xin đó vẫn chịu đói khát bởi thói quen chấp nhận
số phận đã an bài. Các cậu biết nguyên nhân vì sao không?
Cả ba chàng thanh niên đều ngơ ngác, mong nhà thông thái
giải thích cho tường tận dùm. Nhà thông thái vừa cười, vừa nói: Thứ nhất là người
ăn xin quen sống với nghề này nhiều năm, nó đã ngấm vào xương máu và tủy của
ông ta, đó là thói quen thâm căn cố đế của một số người quan niệm rằng số mình
như vậy, nên không cần phải siêng năng làm lụng, bươn chải để kiếm miếng ăn.
Chính vì vậy, ta phải hướng dẫn cho ông ta cách suy nghĩ về quan niệm sống bằng
cách tin sâu nhân quả, tin chính mình quyết định cuộc đời?
Thứ hai là, ai cũng có thể biết không phải cứ thả mồi xuống
là đã có cá liền, đôi khi phải kiễn nhẫn câu cả tiếng, cả buổi…có khi cả ngày
không được con nào. Muốn câu được cá, người đó phải kiên trì bền bỉ để đạt được
mục đích.
Thứ ba là có một yếu tố cực kỳ quan trọng, tại sao cả đời
ông ta chỉ đi ăn xin, đó chính là niềm tin mù quáng của ông ta đối với số phận
của mình. Có lần tôi hỏi anh ta. Sức khỏe của ông vẫn dồi dào như vậy, tại sao
không học một nghề gì đó để kiếm sống hoặc có thể đi câu cá cùng với mọi người?
Ông ta không cần suy nghĩ liền trả lời ngay: “Ông và người
khác giỏi, tôi không thể nào theo ông được, tôi sinh ra là đã mang thân phận của
kẻ ăn xin rồi, cha mẹ tôi ngày trước cũng làm nghề cái bang, số tôi khổ từ
trong bụng mẹ, tôi đành chấp nhận số phận đã an bài!
Câu chuyện được dừng lại nơi đây, để mọi người cùng suy
nghĩ mà tìm ra giải pháp giúp đỡ người ăn xin kia thay đổi quan niệm sống. Thái
độ sống phải được rèn luyện thường xuyên nhờ sự định hướng đúng đắn, bởi tác động
của gia đình người thân, nhà trường và xã hội, không thể ngày một ngày hai mà
có được, và tự thân mỗi người phải kiên trì bền bỉ theo đuổi mục đích cho đến
khi thành công viên mãn.
Qua câu chuyện trên, chúng ta rút ra một bài học quý báu
về cuộc đời, mỗi người tuy theo sự huân tập mà có quan điểm sống khác nhau. Hạng
người thứ nhất quá bi quan nên chấp nhận số phận đã an bài, chính vì vậy họ
không siêng năng tích cực làm việc, bởi họ nghĩ rằng số họ đã nghèo, có cố gắng
cho mấy cũng lại nghèo thôi.
Nếu chúng ta nói số phận con người là cố định, không thể
thay đổi được thì người giàu sẽ ỷ lại, họ sẽ hưởng thụ ăn chơi sa đọa đến khi
phước hết, họa đến làm sao trở tay cho kịp, rồi than phân trách phận, oán trời
trách đất, đổ thừa tại bị thì là... Còn người nghèo thì lại nghĩ rằng, dù có
siêng năng, tinh cần cũng mất công vô ích cho nên chẳng cần phấn đấu vươn lên
làm mới lại chính mình, cuối cùng nghèo lại càng nghèo thêm.
Nếu như ai sống mà chấp nhận số phận đã an bài thì khó
lòng mà vươn lên làm mới lại chính mình. Như bản thân chúng tôi nếu không có ý
chí và nghị lực làm lại cuộc đời, thì tôi đã rũ xương trong lao tù nghiện ngập
vì thói quen đam mê dính mắc trong mê muội. Những người chấp nhận số phận đã an
bài, là do thấy biết sai lầm không chịu tích cực tư duy, trước ai làm sao thì
mình bắt chước làm vậy, đành chấp nhận cuộc đời trong tối tăm mờ mịt.
Nghèo khổ thiếu thốn khó khăn là do nhiều đời trước không
biết bố thí, cúng dường, giúp đỡ, sẻ chia hoặc hay gian tham trộm cướp lường gạt
của người khác, làm ít mà muốn hưởng thụ nhiều tiêu xài hoang phí. Đa số người
nghèo khổ thiếu thốn khó khăn dễ sinh ra những tư tưởng mông lung, mơ ước hảo
huyền lúc nào cũng mong cầu thần linh hay đấng quyền năng nào đó giúp đỡ, ban
cho sự sống tốt đẹp mà tự đánh mất chính mình.
Từ cuộc sống thiếu thốn nghèo hèn, con người thường hay ước
mơ những điều viễn vông, huyền hoặc, mà không biết rằng mọi sự nên hư, thành bại
trong cuộc đời đều do mình tạo lấy, mình siêng năng làm việc và gieo trồng phước
báo thì cuộc sống sẽ ấm no đầy đủ.
Đây là tư tưởng và thái độ tiêu cực của một số người thiếu
hiểu biết và không tin sâu nhân quả, thích ăn không ngồi rồi, muốn không làm mà
vẫn có ăn, từ đó sinh tâm biếng nhác, bê tha, hậu quả là mình và gia đình người
thân, phải chịu thiếu thốn khó khăn.
Theo: Đạo Phật Ngày Nay

