Làm thế nào để lấy đô la?
(viết cho sinh viên kinh tế thương mại và du lịch)
Thống kê năm 2011, người tốt nghiệp ĐH cao đẳng chỉ
có gần 8% (xem link ở comment)/dân số. Như vậy, với dân số 90 triệu, chúng ta
chỉ có 7 triệu lao động đã qua đào tạo, tức những người vô cùng giỏi giang
thông tuệ, biết ngoại ngữ, có tư duy tổng hợp và phân tích, có nhiều kiến thức
chuyên môn và kiến thức phổ thông. Tuy nhiên nhiều bạn đã thất nghiệp do trong
quá trình học tập đã không cố gắng, khi ra trường hoặc ăn bám bố mẹ hoặc làm
các việc lao động phổ thông như công nhân, giao hàng, cạnh tranh khốc liệt với
các bạn chưa qua đào tạo, rất tội nghiệp họ.
Rồi khởi nghiệp cũng vậy, nhiều bạn chọn cách buôn
bán trong nước hoặc nhập khẩu về bán. Mua hàng chợ huyện lên chợ tỉnh bán, mua
hàng tỉnh A sang tỉnh B, xuống Phan Thiết lấy mắm đóng chai lên Sài Gòn phân phối,
hoặc ra chợ Tân Thanh ở biên giới Lạng Sơn mua cái chăn giá 30,000 đồng về Hà Nội
bán 50 nghìn, lãi 20 nghìn. Chi vậy? Người ta không có điều kiện ngồi vào giảng
đường, mặc áo sinh viên, mù ngoại ngữ…mới làm ăn trong nước như vậy, mình được
đào tạo thì phải nghĩ hướng xuất khẩu hàng hóa, chất xám của mình ra ngoài, kiếm
đô la về. Hoặc đưa khách nước ngoài vào Việt Nam, cho nó coi cái này cái kia rồi
thu tiền đô la của nó. Việc mua cà chua ở Đà Lạt ra Đà Nẵng bán, dù mình có
chút xíu tiền nhưng GDP quốc gia không thay đổi, chỉ thêm 1 thương lái cạnh
tranh với chị Mít chị Na. Chừa đất cho người ta sống đi. Hay mở quán cà phê mấy
mét vuông, quán phở lèo tèo vài ba khách, chân gà nướng vỉa hè, bánh tráng trộn
lề đường...thì người không cần ngồi giải mấy bài vi phân đạo hàm vẫn mở được và
còn mở tốt. Nếu làm thì mở chuỗi cà phê, chuỗi phở kia mới bõ công học hành.
Nhập khẩu hàng tiêu dùng về bán thì làm dòng ngoại tệ
lại chảy ra ngoài. Sản xuất hàng hoá đủ tiêu chuẩn xuất khẩu là cốt lõi của nền
kinh tế thịnh vượng, hướng tới thị trường thế giới. Xuất khẩu, dù là sản phẩm hữu
hình hay vô hình (bằng sáng chế, thiết kế, công trình khoa học, phần mềm ứng dụng)…
sẽ là cách làm giàu bền vững. Tổ chức tour tham quan cho khách nước ngoài, làm
cho khách nước ngoài ùn ùn kéo đến Việt Nam, chi tiêu ăn uống, rút hầu bao ra
giúp người mình càng giàu có hơn, chị bán xôi đến chú xe ôm đều có thêm tiền.
Đó mới là đẳng cấp của người tốt nghiệp Đại học khi khởi nghiệp.
Người Thái cũng có tỷ lệ ĐH/Cao đẳng trên dân số là
8%. Nhưng các bạn trẻ người Thái đã HỌC theo tinh thần “lấy tiền của Tây” nếu học
ngành kinh tế, thương mại, xuất nhập khẩu, du lịch. Cứ vào một siêu thị Á châu ở
Mỹ, Úc, Âu…mở một chai nước cốt dừa ra là thấy Made in Thailand. Vào siêu thị ở
Thượng Hải, Seoul, Tokyo…thấy vải, chôm chôm, sầu riêng, măng cụt…thì 100%
Produce of Thailand (produce có nghĩa là nông sản, danh từ). Sinh viên kinh tế
Thái xuống các farm nói với bà con nông dân bên đó là bà con cứ sản xuất đi, tụi
con xuất khẩu cho. Tụi con là trình độ đại học cơ mà, cử nhân thạc sĩ chứ đâu
phải chơi. Con sẽ giúp bà con thay vì bán 1kg măng cụt ở Băng Cốc có 40 baht, sẽ
xuất qua châu Âu và đem về 20 USD cho bà con. Giá trị gấp chục lần. Vùng ôn đới
xứ lạnh có trồng được gì đâu ngoài táo, nho, cherry, lê…trong khi khí hậu nhiệt
đới của mình là thiên đường của hàng trăm loại trái cây, rau củ quả…
Còn Singapore, thắng cảnh chẳng có gì nên họ xây dựng
công viên vui chơi, những trung tâm mua sắm … để hàng năm gần 30 triệu du khách
ghé thăm, dù dân số thường trú của họ chỉ có 3 triệu. Người dân nước họ ai cũng
hết lòng phục vụ du khách, để cho 30 triệu khách nước ngoài sang ăn xài cảm thấy
thoải mái và chi tiền nhiều hơn, làm 3 triệu người họ giàu có hết biết.
Từ bài viết này, TnBS sẽ đăng các bài viết giúp các
bạn cách tiếp cận để xuất khẩu, cách giao dịch hợp đồng ngoại thương, đàm phán
bán hàng…song song với các bài viết giúp các bạn tổ chức hoạt động quảng bá du
lịch để có thể tự tin thu hút khách Tây sang.
Bài viết sẽ có nhiều đoạn dùng thuật ngữ tiếng Anh,
các bạn phải có một trình độ Anh ngữ nhất định để theo dõi. Và điều kiện đọc
các bài viết này là các bạn phải có đủ đạo đức, không nói dối, không phết phẩy
ma lanh, phải uy tín, hào sảng, văn minh và có tầm nhìn xa trên 10km để làm ăn
lớn. Thế giới phẳng rồi. Internet làm cho mọi khoảng cách địa lý không có ý
nghĩa gì nữa. Chúng ta phải nhanh chóng làm ăn quốc tế, quốc tế và quốc tế!
TnBS
