Đừng vì kết quả học tiếng Anh hồi học trường phổ thông
kém cỏi, mà bỏ việc luyện nói tiếng Anh. Cũng không thể căn cứ trình độ tiếng
Anh lưu loát bây giờ mà đoán rằng hồi học trường phổ thông kết quả môn tiếng
Anh xuất sắc. Chẳng qua đó là kết quả cố gắng cao độ sau khi tốt nghiệp.
Bảo rằng “Tôi làm sao có thể sánh với những người sống ở
nước ngoài”, cũng chỉ là một cái cớ biện hộ cho mình. Số người chưa hề sống ở
nước ngoài mà nói tiếng Anh lưu loát cũng chẳng ít. Chỉ cần sống ở nước ngoài,
không cần cố gắng, tự nhiên vẫn nói tiếng Anh lưu loát, - nghĩ như thế là sai.
Dù sống ở nước ngoài rất nhiều năm, nhưng không chịu khó học, thì không thể nói
tiếng Anh lưu loát.
Nắm vững một ngoại ngữ hay không, điều chủ yếu là dành
bao nhiêu công sức ở tuổi hai mươi cho việc học ngoại ngữ ấy.
Bí quyết nói tiếng anh là sử dụng câu ngắn.
Người Nhật khi nói tiếng Anh chỉ thích sử dụng đại từ
quan hệ.
Còn người Mỹ trong sinh hoạt hàng ngày hầu như không sử dụng
đại từ quan hệ. Khi họ suy nghĩ, họ hoàn toàn không sử dụng đại từ quan hệ. Họ
sẽ nghĩ theo thứ tự thuận “The boy’s friend”.
Công sức tập viết tiếng Anh hồi nhỏ của các bạn sẽ không
uổng phí.
Viết là cơ sở của nói. Thông qua viết thật nhiều, bạn sẽ
nắm được không ít vốn từ vựng và kết cấu ngữ pháp tiếng Anh. Còn rất nhiều nước
căn bản chưa thể sử dụng tiếng Anh để giao lưu. Chỉ khi nào nghe hiểu đôi
phương nói tiếng Anh, mới có thể đáp “I can’t speak English”. Đã có kiến thức
cơ sở rồi mà bỏ dở giữa chừng thì thật đáng tiếc.
Hãy mạnh dạn mở miệng nói tiếng Anh, đó là cách tốt nhất
để nâng cao trình độ tiếng Anh của bạn.
NGƯỜI
VỤNG NÓI TIẾNG MẸ ĐẺ, KHÔNG CHỪNG LẠI GIỎI NGOẠI NGỮ
Khi người nước ngoài hỏi đường, chúng ta thường cảm thấy
hết sức khó khăn vì chưa tìm ra cách trả
lời thích đáng. Sau đó ta mới ân
hận “Rõ ràng có cách nói thế này, tại sao lúc đó mình lại không nghĩ ra kia chứ?
Có câu nói rất đơn giản, sao mình lại
dùng câu rắc rối đến thế?”
Thực ra cũng không có gì lạ.
Nếu trong lúc giao tiếp, cứ nghĩ “Câu này phải nói như thế
nào mới đúng?” thì thường là sẽ không diễn đạt đúng ý của mình. Về đến nhà mới
chợt đại ngộ: “Ôi! Thì ra có thể nói thế này, lần sau nhất định phải chú ý mới
được!”
Bất kể bạn dùng câu It is ...for ...to hoặc too ...to đều
được cả. Khi nhờ người khác, có thể nói “Can I”. Phải nói rằng kiểu câu tiếng
Anh ta học ở trường phổ thông đều có thể sử dụng trong sinh hoạt hiện nay. Chỉ
cần lên cao giọng ở cuối câu là thành câu hỏi, mà không cần sử dụng từ nghi vấn.
Một nửa sự giao lưu xuất phát từ nguyện vọng hiểu nhau. Chỉ
cần biểu đạt rõ mình “muốn cái gì”, “muốn người khác làm gì cho mình”, thì có
thể sống ổn rồi. Khi đi du lịch, chỉ cần nhớ “I’d like...” thì sẽ không có rắc
rối gì. Ở đây chúng tôi nêu ví dụ để chứng.
Nếu muốn diễn đạt “muốn cái gì”, thì dùng câu “I’d like
a...”
Nếu muốn diễn đạt “muốn người khác làm gì cho mình”, thì
dùng câu “I’d like to...”
Nếu mạo muội nói với người khác, người ta có thể không để
ý đến bạn. Khi đối phương chưa có sự chuẩn bị về mặt tâm lý, đột nhiên nhận ra
bạn muốn nói chuyện với họ, họ sẽ hỏi lại bằng câu “Pardon?”
Thực ra đối phương chỉ là nhất thời chưa nghe rõ, chứ
hoàn toàn không phải là vì bạn nói sai về phát âm hay ngữ pháp. Nếu ngay từ đầu
bạn có thể nói câu “I’d like...” thì đối phương sẽ được chuẩn bị về mặt tâm lý.
Dù là ngoại ngữ hay tiếng mẹ đẻ thì cũng vậy.
Người không nghe hiểu ngoại ngữ, thường thường dùng tiếng
mẹ đẻ cũng không tạo được sự thông hiểu với người khác.
Người biết ngoại ngữ, thì khi dùng tiếng mẹ đẻ cũng giao
tiếp tốt.
Khi bạn bị đối phương hỏi lại bằng câu “Pardon?” thực ra
hoàn toàn không phải là vì bạn nói sai về âm hay ngữ pháp. Có thể đó là do vấn
đề logic gây ra. Người nước ngoài không để ý đến lỗi sai về phát âm hay ngữ
pháp của bạn, nhưng sẽ tập trung chú ý đến logic của lời nói.
Bạn sẽ gặp nhau tán dóc, khi xuất hiện vấn đề về logic, sẽ
có người hỏi “Vì sao lại thế?”
Liệu có phải trong lúc không để ý, ta đã phạm lỗi về mặt
logic?
Khi suy nghĩ, hãy cố nghĩ bằng tiếng Anh.
Người càng nói lưu loát, càng dễ phạm lỗi logic do dùng từ
ngữ kiểu cách.
Người có trình độ tiếng Anh non kém, thường thường nếp
nghĩ tương đối đơn giản, tương đối phù hợp với logic.
Người vụng nói, sẽ không tìm trăm phương ngàn kế trang sức
cho nội dung lời nói, không sử dụng những lối nói rắc rối khó hiểu.
Người vụng nói, dễ nói ra nội dung thực chất, lý tính.
Người vụng nói tiếng mẹ đẻ, lại nói giỏi tiếng Anh không
chừng.
