Phết Phẩy Và Ma Lanh
================
Gửi A và B,
Như anh trao đổi sáng nay, hai đứa nhớ lời anh dặn.
Anh giao cho phụ trách mua hàng, phải hết sức bản lĩnh. Đừng bán rẻ nhân cách
mình trong các giao dịch kinh tế. Ngoài xã hội nhiều đối tác họ hay đề nghị khi
mình mua cái gì đó, họ sẽ gửi lại cho mình một ít. Mình mà gật đầu một cái, coi
như xong.
Vì nó đưa cho mình tiền đó, tươi cười đó, nhưng
trong lòng nó chẳng coi mình ra cái gì đâu. Thậm chí là coi thường. Và chất lượng
hàng hóa dịch vụ đó sẽ kém hơn, dù sao cũng đã có mình bảo kê bên trong rồi.
Mình lỡ nhận tiền rồi, không nói được. Nó giao hàng xấu, giao hàng chậm, hàng
kém mình cũng phải làm ngơ.
Do vậy, nếu có ai đề nghị chuyện hoa hồng hay
commission cho mình, lập tức từ chối, yêu cầu cắt thẳng vào giá hàng. Em vừa
nói vậy một phát, đối tác sẽ nể em ngay. Và họ cũng sẽ nghiêm túc trong việc
giao hàng, làm hàng v.v… vì họ sợ những con người như vậy. Mình nói là em chỉ
thay mặt công ty giao dịch, nên tiền này là của công ty, không phải cá nhân em.
Mong anh chị thông cảm. Lúc đó, họ ngồi nghe mà không mến phục em thì thôi.
Ai cứ phết phẩy ma lanh, kệ ai. Mình không theo họ.
Mình nhận vài ba chục triệu đồng, chả giàu lên. Mình không trở nên đẳnng cấp được
mà trở thành loại người rẻ tiền, bắt đầu vì tiền trong mọi suy nghĩ. “Ăn quen,
nhịn không quen”, mình lỡ ăn một lần là sẽ có lần hai. Rồi lần ba, lần bốn. Nên
mọi giao dịch sau này, tự động mình sẽ vòi tiền, nếu không có là mình sẽ làm
khó làm dễ, gây khó khăn để người ta phải “hiểu ý”, dẫn đến việc gì cũng chậm
trễ.
Mình đi làm có thu nhập đàng hoàng, nên biết đủ em
à. Một đồng mà do chính mồ hôi nước mắt của mình tạo ra, mới có giá trị thật sự,
em cho cha cho mẹ, cái đó mới là hiếu thảo. Chứ ăn cắp rồi cho cha mẹ thì đó là
bất hiếu. Vì không ông cha bà mẹ nào có thể yên lòng xài cái đồng không sạch ấy,
khi biết được sự thật.
Rồi sau này có con có cháu, tụi nó sẽ không tôn trọng
mình. Mình dạy nó, bảo nó đừng nói dối, đừng ăn cắp, nó nói sao cha mẹ không
làm mà nói con, mình cứng họng. Chưa kể, tiền nào của mình là của mình. Tiền
nào do phết phẩy ma lanh mang lại thì cũng sẽ ra đi dễ dàng. Nhiều người cứ
nghĩ thôi phết phẩy đem về cho vợ con để giàu có, nhưng cuối cùng là ngược lại.
Vì thượng đế cho gia tộc đó ví dụ 300 lượng vàng, chia đều cho 3 thế hệ. Thế hệ
thứ nhất sẽ kiếm được 100 lượng, thế hệ thứ hai sẽ kiếm được 100 lượng, thế hệ
thứ ba sẽ kiếm được 100 lượng, trời định như vậy rồi. Em là thế hệ thứ nhất, em
cứ phết phẩy ma lanh, lấy hết 300 lượng của thiên hạ đem về nhà, thì hai thế hệ
sau hết phúc để làm ăn. Mấy đứa nhỏ thi đâu cũng rớt, học hành dở dang, mặt mũi
xấu quắc, làm ăn thất bát, chả có quý nhân nào giúp đỡ… Rồi nó đâm ra hận mình,
nó giận ông nội, ông cố, là mình nè chớ ai.
Làm nghề mua hàng hay duyệt đấu thầu, ranh giới giữa
cái thiện và cái ác, giữa chân thật và tham lam rất mong manh. Ngạn ngữ Trung
Quốc có câu: “chỉ có những gì mình không làm thì người ta mới không biết“. Đừng
có làm mình HÈN đi vì vài ba đồng vớ vẩn. Làm với anh, theo anh, anh đào tạo mọi
kỹ năng để sau này đứng vững với đời, làm gì cũng kiếm tiền nuôi vợ con được.
Nên mình phải giữ vững nhân cách. Có nhân cách thì LÀM GÌ, ĐI ĐÂU, GẶP AI, cũng
ngẩng cao đầu.
Tìm trong Google: Phết phẩy và ma lanh
P/S: Người làm bài này đã phải viết lại từng chữ một,
ngày nào cũng đọc. Các bạn có duyên đọc được bài này nên đọc đi đọc lại nhiều lần.
Tony Buổi Sáng - VNTAMSU.COM
