Chàng trai trẻ đến gặp quản đốc của một nhóm thợ đốn
gỗ để xin việc. Người quản đốc chỉ vào một cái cây to và bảo anh ta đốn thử xem
hết bao nhiêu lâu. Chàng trai đã không mất nhiều thời gian để đốn đổ cái cây một
cách rất điêu nghệ. Rất ấn tượng trước tay nghề khéo léo của anh, người quản đốc
quyết định nhận anh vào làm việc ” Tốt lắm hãy bắt đầu vào thứ 2 tới”.
Thứ hai, thứ ba, rồi thứ 4 qua đi, ngày ngày chàng
trai đều làm việc chăm chỉ. Đến chiều ngày thứ 5, bỗng quản đốc tới và cho
chàng trai xem bảng xếp hạng ” Chàng trai, năng suất làm việc của cậu đã tụt
lùi so với những người khác. Tổng kết từ đầu tuần cho thấy cậu đã rơi từ vị trí
đứng đầu hôm thứ 2 xuống vị trí bét bảng cho tới hết ngày hôm nay”
Chàng trai trẻ bất bình lên tiếng: ” Nhưng tôi đã rất
chăm chỉ, tôi luôn là người đến đầu tiên và là người ra về cuối cùng, tôi thậm
chí còn không có thời gian uống nước nữa”. Người quản đốc gật đầu nói” phải
công nhận là cậu rất chăm chỉ, Nhưng bao lâu rồi cậu chưa mài chiếc rìu của
mình?”
Chàng trai thật thà thừa nhận: ” Từ đầu tuần tới giờ
thì chưa lần nào. Tôi mãi làm việc quá nên không có thời gian mài rìu”.
Cuộc sống của chúng ta cũng như vậy đấy. Chăm chỉ
không có gì là xấu, nhưng đôi khi chúng ta cần có một khoảng ngừng để ” mài sắc”
và làm mới bản thân. Bỏ qua những thời gian nghỉ ngơi thư giãn đó, chúng ta sẽ
nhanh chóng bị cùn đi và mất dần khả năng làm việc hiệu quả của mình.
Cố gắng rèn luyện không ngừng nhé.
